Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Phiên bản Dịch · 963 chữ

Tố Thu thở dài đi đến đóng cửa. Ngoài cửa lại vang lên tiếng nấc nghẹn ngào của Ngụy Đại.

Vì bình rượu đã gửi đi, Tố Thu hối hận trong lòng, đứng bên cửa an ủi một hồi lâu, tiếng khóc cuối cùng cũng ngừng lại. Bên cạnh lại vang lên tiếng ngựa hí và tiếng động hỗn loạn.

Một lát sau, Ngụy Đại từ bên ngoài gọi vào, “Diệp tiểu nương tử, đêm nay ta sẽ ra khỏi thị trấn một chuyến, ngày mai trở về. Trong thời gian không có nhà, xin phiền Diệp tiểu nương tử trông chừng lang quân nhà ta!”

Diệp Phù Lưu cách cánh cửa đáp lại. “Hàng xóm láng giềng, nên làm.”

Tố Thu nhìn ra ngoài qua khe cửa một lúc, rồi quay lại nói, “Ngụy Đại đã dẫn ngựa ra ngoài. Có lẽ là muốn suốt đêm đi tìm lang trung chăng?”

“Hy vọng có thể tìm được một lang trung giỏi trở về.” Diệp Phù Lưu nói với vẻ thông cảm, “Hắn là một gia phó trung thành hiếm có, nếu Ngụy lang quân không may qua đời, thì bầu trời của hắn sẽ sụp đổ.”

Tố Thu cầm đèn lồng chiếu sáng, hai người đi qua nguyệt môn vào sân sau, Tố Thu vừa đi vừa hỏi, “Hôm nay gửi nguyên cái chân dê, nghe nói Ngụy lang quân chỉ uống rượu, thịt thì một đũa cũng không động. Sáng mai chúng ta có cần làm bữa sáng không?”

“Bữa sáng làm gì thì cứ làm ấy đi, làm xong thì để một bát nhỏ bên cạnh.” Diệp Phù Lưu không bận tâm, “Dù sao Ngụy lang quân cũng chỉ ăn tối đa năm miếng, coi như cho bồ câu ăn, cũng không mất thời gian gì cả.”

Ánh đèn vàng nhạt chiếu sáng con đường phía trước, trong vườn sau xuất hiện một con đường nhỏ bằng đá cuội tinh xảo, uốn lượn quanh co, ẩn hiện dưới những bụi cây và hoa cỏ rậm rạp, hai bên lối đi là hai hàng gạch đá được xếp thẳng tắp.

“Xong rồi.” Tần Lũng, người đã bận rộn cả đêm, cuối cùng cũng hoàn thành công việc, phủi bụi trên người rồi đi báo cáo.

“Gia chủ qua xem thử. Đống gạch này nặng hơn gạch bình thường nhiều, mỗi viên đều rất nặng, mà ta vừa nhìn kỹ thì thấy nhiều viên có hoa văn rất đẹp. Dùng để trang trí hai bên lối đi thật tiếc, nên dùng để xây tường ở sân trước.”

“Vất vả rồi.” Diệp Phù Lưu bước lên con đường đá cuội, nhìn ngó xung quanh, từng viên gạch được kiểm tra kỹ lưỡng, “Hai trăm viên gạch này làm gì cũng được, chỉ cần không để lộ ra ngoài xây tường. Hoa văn trên gạch cũng phải đảm bảo chôn sâu dưới đất, tuyệt đối không được để lộ ra.”

Nàng nói rất nghiêm túc, Tần Lũng cũng nghe một cách nghiêm túc, “Nếu hoa văn không may lộ ra thì sẽ ra sao?”

Ánh trăng như nước, xuyên qua những tán lá xum xuê rậm rạp, mông lung chiếu xuống. Diệp Phù Lưu dừng bước dưới ánh trăng, đôi môi hình củ ấu xinh đẹp khẽ nhếch lên, tạo thành một độ cong thần bí.

“Nếu hoa văn trên gạch lộ ra, sẽ có lời nguyền từ trên trời giáng xuống, mang đến tai ương lao ngục cho đương gia Diệp gia là ta.”

Tần Lũng ngẩn ra.

Diệp Phù Lưu thấy sắc mặt hắn ta biến đổi, không nhịn được bật cười. “Ta chỉ nói đùa thôi, ngươi thật sự tin à?”

“……”

Tần Lũng không biểu lộ cảm xúc, phủi phủi bụi trên áo, nhấc lấy vò rượu, trực tiếp đi qua nguyệt môn về phòng mình uống rượu.

Diệp Phù Lưu quay lại gọi Tố Thu, “Hôm nay mệt rồi, về nghỉ đi.”

Tố Thu không biết từ lúc nào đã tháo đèn lồng xuống, ngồi xổm bên lối đi, cẩn thận kiểm tra từng viên gạch.

Diệp Phù Lưu ngồi bên cạnh nàng ta, “Ngươi cũng tin à? Ta thấy đại quản sự rất nghiêm túc, chỉ nói vài câu đùa cợt với hắn thôi.”

Tố Thu mím môi, đặt đèn lồng bên cạnh, dưới ánh sáng kiểm tra từng viên gạch.

“Mặc dù nương tử thường nói những điều kỳ quái, nhưng chưa bao giờ nói những tin đồn vô căn cứ, ít nhiều cũng có vài phần ứng nghiệm. Hôm nay nói gì ma ‘tai ương lao ngục’, thà tin còn hơn không, ta kiểm tra một chút thì yên tâm hơn.”

Ánh mắt trong suốt đen láy của Diệp Phù Lưu khẽ cong lại.

Xung quanh không còn ai khác, nàng đặt đèn lồng giữa đường, thân mật khoác tay lên vai Tố Thu, “Tố Thu.”

Nàng thì thầm, “Đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng gọi ta là ‘nương tử’ ‘nương tử’ nữa. Ngươi lớn hơn ta nửa tuổi, ta công nhận ngươi là a tỷ trong nhà, ngươi gọi ta một tiếng Tứ Nương, như vậy về sau chúng ta sẽ là tỷ muội, thế nào?”

Trong ánh mắt của Tố Thu ánh lên ý cười dịu dàng, đưa tay nhẹ nhàng gõ lên đầu nàng.

“Ơn cứu mạng của nương tử ta không dám quên. Làm gì có chuyện theo hầu ân nhân mà lại để ân nhân gọi mình là a tỷ? Nương tử đừng làm nũng nữa, những viên gạch này không phải là thứ quan trọng sao? Kiểm tra xong sớm, ta cũng có thể yên tâm ngủ sớm.”

Diệp Phù Lưu lẩm bẩm: “Ta là Tứ Nương, phía trên toàn là huynh đệ, không có một a tỷ nào…”

Bạn đang đọc Chiêu Diêu Quá Cảnh của Hương Thảo Dụ Viên
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi chauuyvu
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 2

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.