Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Một Thế Giới Tàn Khốc

Tiểu thuyết gốc · 659 chữ

Bầu trời xám xịt như một tấm màn nặng nề đè lên vai Lâm Nhất. Gió rít qua những tán cây trụi lá, mang theo hơi lạnh cắt da cắt thịt. Hắn đứng trên một mỏm đá nhỏ, ánh mắt trầm lặng nhìn về vùng đất xa lạ phía trước. Sau những ngày dài sinh tồn trong rừng sâu, cuối cùng hắn cũng đã thoát khỏi chốn hoang dã đầy rẫy thú dữ.

Nhưng nơi đây không hề yên bình như hắn tưởng.

Phía trước là một thung lũng âm u, rải rác những bóng người di chuyển như những bóng ma. Không còn là những con dã thú vô tri lao vào hắn như trước, giờ đây, Lâm Nhất nhận ra những kẻ săn mồi thực sự — con người.

Một nhóm bốn, năm người mặc y phục rách rưới đang bao vây một thiếu niên gầy gò. Lâm Nhất nín thở, ép mình nấp sau tán cây khô, lặng lẽ quan sát.

"Giao ra túi trữ vật, chúng ta có thể tha cho ngươi một mạng." Một kẻ cao to, râu quai nón xù xì, giọng nói lạnh lùng như lưỡi dao.

"Ta... ta không có gì cả... xin tha cho ta..." Thiếu niên run rẩy, lùi từng bước về phía vách đá.

"Không có gì? Vậy thì lấy mạng ngươi vậy!" Tên râu quai nón vung đao, ánh thép lóe lên như một tia chớp.

"Không!" Thiếu niên hét lên.

Đúng lúc đó, một kẻ khác trong nhóm — dáng người thấp bé nhưng ánh mắt sắc lạnh — đã nhanh như cắt tung một chưởng vào ngực thiếu niên kia. Máu phun ra, hắn ngã gục.

Lâm Nhất siết chặt nắm đấm. Đây không còn là những cuộc chiến sống chết bản năng giữa hắn và dã thú nữa. Đây là mưu mô, là thủ đoạn, là sự tàn nhẫn lạnh lùng của con người.

"Một thế giới tàn khốc..." Hắn lẩm bẩm.

Sau khi nhóm người kia rời đi, Lâm Nhất mới dám bước ra. Thiếu niên vẫn chưa chết hẳn, hơi thở mỏng manh như sợi tơ.

"Ngươi..." Lâm Nhất khẽ nói.

"Chạy... đi... bọn chúng sẽ quay lại..." Thiếu niên thều thào.

Hắn do dự, nhưng rồi cắn răng kéo thiếu niên sang một bụi rậm, dùng chút vải rách băng tạm vết thương. Đây không phải lòng trắc ẩn ngu ngốc — Lâm Nhất biết rõ, nếu muốn sống sót, hắn phải nắm được thông tin về thế giới này.

"Nơi này... rốt cuộc là đâu?" hắn hỏi.

Thiếu niên mấp máy môi, đôi mắt tràn đầy căm hận. "Đây là vùng hoang ngoại biên... kẻ yếu thì chết, kẻ mạnh thì săn mồi... không có vùng an toàn nào cả."

Lâm Nhất nhíu mày. Hắn đã thoát khỏi rừng sâu, nhưng hóa ra chỉ bước vào một chiến trường lớn hơn.

"Tu luyện... ngươi có tu luyện không?" Lâm Nhất ngập ngừng hỏi.

Thiếu niên nhếch mép, một nụ cười cay đắng. "Ta chỉ mới ở Luyện Thể tầng ba... kẻ vừa đánh ta ít nhất đã Luyện Huyết tầng hai... chênh lệch như trời và đất."

Luyện Thể... Luyện Huyết... đây là những cấp bậc tu luyện mà hắn chưa từng biết. Lâm Nhất ghi khắc từng lời.

Trời dần tối. Trước khi rời đi, thiếu niên quay đầu nhìn Lâm Nhất lần cuối, giọng khàn khàn: "Nếu muốn sống sót, hãy nhớ... đừng tin ai cả."

Lâm Nhất đứng lặng, bàn tay vô thức siết chặt chuôi dao đá bên hông. Một thế giới tàn khốc hơn hắn từng nghĩ. Hắn không chỉ phải mạnh lên bằng cơ bắp và máu — mà còn phải học cách sống sót bằng cả trí tuệ và sự cẩn trọng.

Xa xa, hắn nghe thấy tiếng gió rít qua từng mỏm đá — hay chính là tiếng thét lặng câm của những kẻ yếu thế đang vật lộn để tồn tại.

Bạn đang đọc Huyền Giới Chí Tôn sáng tác bởi 0353696272
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi 0353696272
Thời gian

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.