Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Hai thế giới .

Tiểu thuyết gốc · 1040 chữ

Đang lúc cao tràoToàn Phong bất ngờ xông lên lầu 2 lớn tiếng gọi , tôi giật mình vơ vội chiếc quần trên thân trần trụi chạy vội ra ngoài .

Huyền My vẫn ngồi trên giường, chỉ khoác hờ chiếc sơ mi trắng của tôi, mái tóc dài buông xõa, đôi mắt còn vương nét mơ màng. Khi cánh cửa bật mở, tôi đứng đối diện với Toàn Phong , ánh mắt nó không hướng vào tôi, mà như bị đóng băng ở phía sau.

Linh cảm có điều chẳng lành, tôi quay lại và ngay lập tức, cả hai thằng xịt máu mũi.

Huyền My vẫn đang tựa nhẹ vào thành giường, ánh sáng buổi sáng len lỏi qua ô cửa sổ, phủ lên nàng một thứ ánh sáng huyền hoặc. Làn da nàng trắng mịn như men sứ, đôi chân trần thon dài vắt chéo, một bên vạt áo sơ mi trượt xuống, để lộ bờ vai mềm mại. Khung cảnh ấy đẹp đến nghẹt thở, vừa vô tình vừa hữu ý, e ấp mê hoặc .

Tôi giật mình che mắt Toàn Phong , vội đẩy nó ra khỏi cửa. Toàn Phong ngơ ngã ngoái đầu lại, miệng cười cay đắng như thể vừa chứng kiến nữ thần trong lòng mình sa ngã.

Huyền My chớp mắt, nụ cười ngây thơ nhưng mang theo chút tinh nghịch nói vọng theo :

“Em chào anh hihi "

Toàn Phong lập tức hừ lạnh, mặt tối sầm:

“Tao chẳng em gái anh trai gì với mày!”

Rồi không đợi thêm giây nào, hắn quay lưng phóng xe đi thẳng, để lại tôi đứng ngỡ ngàng nhìn theo. Còn Huyền My thì bật cười khúc khích, kéo tôi trở lại phòng để tiếp tục công việc còn dang dở.

Quả nhiên là yêu nghiệt mà… Ôi cái lưng tôi, sợ rằng kiếp này khó mà thoát được nàng.

Sau những ngày ngọt ngào đó , giữa tôi và Huyền My không còn khoảng cách nào nữa. Chúng tôi chính thức bước vào thế giới của nhau, sâu và trọn vẹn hơn.

Ngày đầu tiên tôi đến nhà Huyền My, phải nói là choáng ngợp. Tôi vẫn nghĩ gia cảnh mình cũng không tệ ông bà nội tôi dù đã về hưu nhưng được thừa hưởng từ nhiều thế hệ trước chúng tôi vẫn sống trong một mảnh vườn đầy mơ ước .

Các chú bác quân hàm cao vẫn thường xuyên đến nhà thăm hỏi. Tôi vẫn thỉnh thoảng tới chơi gia đình họ ở đó ít ngày . Nhưng đến khi đứng trước ngôi nhà này , tôi mới hiểu thế nào là sự cách biệt thực sự.

Một tòa biệt phủ có tới 3 lâu đài nằm kiêu hãnh với ba mặt tiền đường , phía trước là con sông lững lờ trôi. Xung quanh cả một khu vườn rộng lớn. Ngần ấy thôi cũng chưa khiến tôi phải ngỡ ngàng , điều đặc biệt đằng sau cánh cổng lớn kia những đồ vật và phong cách trang trí bên trong những toà lâu đài mới là điều khiến tôi choáng ngợp .

Trong không gian đồ sộ ấy, Huyền My lại chỉ sống cùng một cô giúp việc, một người làm vườn và một quản gia. Nghe nàng kể 3 người đã gắn bó với nhiều thế hệ trong gia đình nàng .

Ba mẹ nàng thường xuyên vắng nhà . Anh trai cũng người thương yêu nàng nhất mấy năm trước đã đi du học tận Thụy Sĩ chuyên ngành Quản Trị Nhà Hàng Khách sạn ở một ngôi trường danh tiếng toạ lạc tại thành phố Zurich xinh đẹp .

Khi nhìn thấy bức ảnh kỷ niệm đám cưới bạc của ba mẹ nàng, tôi lập tức hiểu Huyền My thừa hưởng vẻ đẹp từ ai. Mẹ nàng, dù đã ngoài bốn mươi, vẫn trẻ trung chẳng khác gì thiếu nữ mười tám. Đứng cạnh nhau, nếu không biết trước, có lẽ tôi còn nhầm lẫn mà cho rằng nhạc mẫu trẻ trung ấy là chị gái của nàng.

Đứng trong không gian tráng lệ này, tôi bỗng có một ý nghĩ muốn thối lui.

Người ta vẫn nói: “Sóng gió phủ đời trai, tương lai nhờ nhà ngoại.” Nhưng tôi thì không muốn vậy.

Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn khao khát một cuộc sống bình dị một người vợ bình thường, một gia đình bình thường, một mái nhà nhỏ mà mỗi ngày về đều tràn ngập tiếng cười.

Tôi chưa từng nghĩ sẽ kết hôn với một cô gái có gia cảnh vượt xa mình như thế này. Không hẳn vì tự ti, mà bởi tôi luôn có dòng suy nghĩ quấn lấy tôi từ thuở bé , rằng giữa hai thế giới khác biệt, sẽ khó tìm được sự hòa hợp trong suy nghĩ, quan niệm sống, hay thậm chí là những điều nhỏ bé nhất.

Huyền My nhận ra tôi đang trầm tư. Nàng không hỏi, chỉ lặng lẽ mở hầm rượu, một lúc sau mang lên một chai vang lâu năm. Chúng tôi cụng ly dưới ánh đèn vàng ấm áp, tiếng nhạc du dương từ chiếc máy phát đĩa than vang vọng.

Tôi uống một ngụm rượu, vị đậm đà lan trên đầu lưỡi. Chắc hẳn đây là loại rượu lâu năm đắt đỏ nhưng thực lòng tôi chẳng phân biệt nổi . Với tôi mọi loại rượu uống vào điều qua trọng nhất là uống vì điều gì ? uống cùng ai ?

Huyền My bật cười khi thấy tôi nhăn mặt, nhưng cũng không buộc tôi phải đưa ra nhận xét về thứ rượu mà nàng yêu thích.

Rồi trong không gian dịu dàng ấy, nàng đặt tay lên tay tôi, dẫn dắt tôi từng bước vào điệu valse.

Tôi, một kẻ chưa từng khiêu vũ, cứ thế mà luống cuống giẫm lên chân nàng hết lần này đến lần khác. Nhưng Huyền My không giận, không cáu, chỉ bật cười, ánh mắt lấp lánh như có muôn vàn vì sao:

“Bạn chồng sau này nên học khiêu vũ đi. Biết đâu sau này có người mời em nhảy, anh lại đứng nhìn thì sao?”

Nàng nghiêng đầu, giọng điệu nửa đùa nửa thật.

Bạn đang đọc Hạ Cánh Nơi Em sáng tác bởi key888
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi key888
Thời gian

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.