Sự Đáng Sợ Của Hệ Thống
Sau khi giết người, Lâm Nhất nghĩ mọi chuyện đã kết thúc, nhưng đó mới chỉ là khởi đầu cho cơn ác mộng thật sự. Hệ thống đột nhiên rung lên, một âm thanh lạnh lẽo vang vọng trong đầu hắn:
[Hấp thụ huyết nhục hoàn tất. Khởi động quá trình chuyển hóa...]
Ngay lập tức, cơ thể Lâm Nhất nóng rực, máu huyết sôi trào như có thứ gì đó đang khuấy động từ bên trong. Các vết thương trên người hắn khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy, làn da rách nát nhanh chóng hồi phục, thậm chí cơ bắp còn căng cứng hơn trước. Sức mạnh tăng lên rõ rệt, nhưng cùng lúc đó, Lâm Nhất cảm thấy một cơn khát khô khốc bùng lên trong cổ họng.
Hắn thèm máu.
Không chỉ là cảm giác thèm khát thông thường, mà là một bản năng nguyên thủy như con thú dữ muốn xé xác con mồi, uống từng giọt huyết nhục tươi mới. Đôi mắt hắn đỏ lên, bàn tay run rẩy khi nhìn xác chết trước mặt. Một giọng nói thầm thì, mơ hồ vang lên trong tâm trí: "Hút thêm đi... máu là sức mạnh... chỉ cần uống máu, ngươi sẽ mạnh hơn nữa..."
Khoảnh khắc đó, Lâm Nhất kinh hãi.
Hắn cảm thấy bản thân không còn là mình nữa. Sự kiềm chế mỏng manh như sợi chỉ, chỉ cần một ý nghĩ sai lệch, hắn sẽ lao vào xác chết kia mà cắn xé như một con quái vật.
"Không!" Lâm Nhất hét lên, cắn mạnh vào lưỡi để kéo mình ra khỏi trạng thái điên cuồng. Máu tươi tràn ra miệng, vị tanh ngọt ấy làm hắn tỉnh táo lại.
Hắn lảo đảo lùi về phía sau, thở dốc từng cơn. "Đây không phải là ta... Ta không phải quái vật..."
Hệ thống thì thầm: [Chỉ là quá trình hấp thụ. Ký chủ không thể chống lại bản chất của sức mạnh này.]
"Bản chất của sức mạnh này?" Lâm Nhất lặp lại trong đầu, lòng ngập tràn mâu thuẫn. Sức mạnh — thứ mà hắn luôn khao khát — giờ đây lại giống như một lưỡi dao hai lưỡi, vừa nâng hắn lên vừa đẩy hắn xuống vực sâu.
Lâm Nhất siết chặt nắm đấm, móng tay đâm vào lòng bàn tay đến bật máu, nhưng nỗi sợ trong lòng hắn còn sâu sắc hơn cả cơn đau thể xác. Hắn nhận ra hệ thống không chỉ là công cụ giúp hắn mạnh lên, mà còn là thứ đang kéo hắn đến bờ vực của một điều gì đó tàn khốc.
Hắn ngồi bệt xuống đất, lưng tựa vào một thân cây, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Gió lạnh đêm khuya lướt qua, mang theo mùi máu tanh tưởi vẫn chưa tan hết. Cảm giác ghê tởm chính mình dâng lên cuồn cuộn trong lòng. Từ ngày bước chân vào con đường võ đạo, hắn biết mình sẽ phải đổ máu, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có lúc hắn phải vật lộn để không trở thành một con quái vật.
Bất giác, hình ảnh của những ngày tháng ở võ quán hiện lên trong tâm trí hắn. Những lần luyện quyền đến rách cả da tay, những lần thất bại rồi lại đứng lên. Khi đó, sức mạnh là mục tiêu đơn giản và thuần túy — mạnh để sinh tồn, mạnh để không bị người khác giẫm đạp. Nhưng bây giờ... mọi thứ không còn đơn giản như trước.
Lâm Nhất nhắm mắt, hít sâu một hơi, cố gắng đè nén cơn khát máu trong lòng. "Ta không thể để thứ này khống chế mình... Không thể."
Bỗng nhiên, một tiếng động nhỏ vang lên từ phía xa. Bản năng cảnh giác khiến hắn bật dậy ngay lập tức, ánh mắt sắc bén quét qua từng tán lá rậm rạp.
"Ai!?" Lâm Nhất quát khẽ, giọng nói vẫn còn lẫn chút khàn đặc sau cơn kích động vừa rồi.
Một bóng đen thấp thoáng xuất hiện từ phía xa, di chuyển cực kỳ chậm rãi, như thể đang thử dò xét hắn. Lâm Nhất siết chặt dao đá trong tay, sẵn sàng cho tình huống xấu nhất.
Người kia cuối cùng cũng lộ diện — là một nam tử trung niên, quần áo tả tơi, rõ ràng cũng là một kẻ tán tu sống nhờ vào việc lang bạt giang hồ. Gương mặt lấm lem bùn đất, nhưng ánh mắt gã lại lóe lên tia nhìn sắc lạnh.
"Tiểu tử... mùi máu trên người ngươi nồng quá." Gã nhếch môi cười lạnh, ánh mắt dán chặt vào thi thể nằm bất động sau lưng Lâm Nhất.
"Chuyện của ta không liên quan đến ngươi." Lâm Nhất gằn giọng, toàn thân căng cứng, chuẩn bị ứng phó.
Nam tử kia liếc nhìn hắn từ đầu đến chân, sau đó cười gằn: "Một tên mới bước vào Luyện Huyết cảnh mà đã giết người được như vậy... Xem ra không đơn giản. Nhưng ngươi nghĩ giết một người là xong ư? Giang hồ không dễ nuốt đâu, tiểu tử."
Lâm Nhất không đáp, đôi mắt lạnh băng nhìn chằm chằm vào đối phương.
Bóng đêm mỗi lúc một sâu hơn, hai người đứng đối diện nhau, như hai con thú hoang sẵn sàng lao vào cắn xé bất cứ lúc nào.
Trong ánh hoàng hôn nhuộm đỏ như máu, Lâm Nhất đứng giữa xác chết lạnh ngắt, mắt nhìn xa xăm. Một lời thề vang vọng trong tâm trí: "Dù có phải bước trên con đường đầy máu, ta cũng sẽ không trở thành nô lệ của sức mạnh."
Đăng bởi | 0353696272 |
Thời gian | |
Lượt đọc | 1 |