Lớn như thế nào?
Hai người Giang Bân và Nghiêm Khâm thu vũ khí lại, chấp tay với người còn lại.
“Nghiêm sư huynh đã nhường rồi.”
Nghiêm Khâm chỉ mỉm cười nhìn Giang Bân. Y phe phẩy cái quạt, xoay người bước đi. Những đệ tử ngồi trên khán đài xì xào tán thưởng.
“Thực lực của Giang sư huynh và Nghiêm sư huynh quả thật đã tăng tiến không ít.”
“Nếu so với tiên hội lần trước thì trận luận bàn này mãn nhãn hơn rất nhiều.”
“Đúng thế. Đúng thế.”
Ở trên một đài cao, các vị Chưởng Môn, Trưởng Lão của Côn Luân, Thất Tinh Các cùng với các vị cao nhân của các Tiên Môn, Tiên Phủ khác khẽ gật đầu. Người vui vẻ nhất chắc chắn là Đại Trưởng Lão Trần Đạo Minh, cũng bởi tâm huyết của y đã dồn hết vào đứa đệ tử này.
Dưới chiến đài, đệ tử các môn vẫn lần lượt lên khiêu chiến, ứng chiến. Thi thoảng lại có người lên muốn luận đạo thì cũng có người lên. Nhưng lời qua tiếng lại, cuối cùng lại cãi nhau.
Lưu Vân thì không quan tâm đến tiên hội nữa mà ngồi xếp, nhắm mắt nhập định. Dù sao thì từ đầu đến giờ cũng chỉ có vài trận luận bàn là đáng xem. Vậy nên dành chút thời gian này để thôi diễn Càn Khôn Đại Đạo Chi Pháp thì tốt hơn. Với cả mục đích ban đầu của Lưu Vân khi đến Côn Luân cũng không phải là để xem tiên hội.
Lưu Vân nhìn vào trong ý cảnh đan điền của bản thân. Lúc này chỉ có mỗi cây liễu sừng sững giữa hư không, từ từ dung nạp linh khí. Lưu Vân đưa tay nắm lấy một sợi linh khí thuần nguyên, sau đó nhào nặn thành một viên châu nhỏ.
“Nhất khí hoá tam thanh.”
Viên châu này liền tách ra làm hai, một bên âm, một bên dương. Cả hai bay về hai phía khác nhau. Viên dương khí bay lên phía trên, hoá thành bầu trời. Viên âm khí rơi xuống dưới, hoá thành mặt đất, núi non. Lưu Vân nhìn cây liễu đứng giữa đại địa, trong lòng không khỏi cảm thán.
“Tinh diệu. Thật là tinh diệu. Chỉ có điều nơi này vẫn quá tối tăm, trống trải. Vẫn chưa phải là một tiểu thiên địa hoàn chỉnh.”
Lưu Vân nâng tay, bấm ấn quyết.
“Tâm hoả hiện.”
Từ một góc đại địa hiện lên một đóm lửa nhỏ.
Phừng, phừng.
Ngọn lửa đột nhiên bùng lớn thành một đoàn thiên hoả, từ từ bay lên cao, nhìn tựa mặt trời. Lưu Vân có thể cảm nhận được sức nóng vô tận của nó dù không trực tiếp đối mặt.
“Thận thuỷ hiện.”
Từ mặt đất, một cột nước phun lên cao, từ từ biến thành một đại hải cuồn cuộn sóng nước. Lưu Vân cũng không rõ điều hắn đang làm có là đúng không nhưng nếu không có gì xấu xảy ra thì chắc là không sao.
Phụt.
Lưu Vân phun ra một ngụm máu nhỏ. Hắn đưa tay lau miệng, thầm nghĩ.
‘Vừa nói xong. Cái tiểu thiên địa này phải từ từ quan sát rồi hẵng động vào.’
Lưu Vân lau miệng, ngước mặt thì chấn kinh khi thấy Thanh Viễn Chân Nhân, bốn vị Trưởng Lão của Côn Luân đứng trước mặt mình. Xung quanh còn có Ngũ Tiên, cũng những cao nhân từ các tiên môn, tiên phủ khác. Tất cả đều đang nhìn hắn chằm chằm. Bên dưới khán đài, các đệ tử cũng đang đưa mắt nhìn về nơi các cao nhân tiên đạo đang tụ tập. Bạch Nguyệt Quân liền ghé sát tai Lưu Vân, nói khẽ.
“Lúc nãy huynh nhập định, không biết huynh làm gì mà động tĩnh quá lớn làm cho bọn họ tò mò nên đến xem đấy.”
Lưu Vân kinh ngạc hỏi lại.
“Lớn như thế nào?”
“Suýt chút nữa là thiên kiếp đánh huynh đấy.”
Lưu Vân liền ngẩng mặt nhìn lên trời. Mặc dù có lớp bình trướng che phủ nhưng hắn vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy một trận mây đen mang theo sấm chớp vẫn chưa tán hẳn. Hắn lại nhìn các cao nhân đang đứng trước mặt. Thanh Viễn Chân Nhân liền lên tiếng hỏi.
“Lưu tiên sinh, dám hỏi ngài đang tu luyện thứ gì vậy?”
Đám người như nín thở, chờ đợi câu trả lời của Lưu Vân. Hắn chỉ từ từ đứng dậy chấp tay với đám cao nhân.
“Việc tu luyện của Lưu mỗ đã làm phiền đến các vị rồi. Chẳng qua là ta đang thôi diễn một loại đạo pháp thôi.”
Một vài người nghe vậy liền chấn kinh. Nếu chỉ thôi diễn, vậy thì đạo pháp này phải nghịch thiên đến mức nào mới khiến cho thiên kiếp kéo đến. Một vài người lại suy đoán tu vi và đạo hạnh của Lưu Vân. Thanh Viễn Chân Nhân cùng bốn vị Trưởng Lão nghe vậy thì cũng chỉ gật đầu cho qua. Dù sao từ lúc đầu bọn họ cũng đã biết Lưu Vân không phải tu sĩ bình thường, ít nhất cũng đã đạt đến hàng chân tiên. Nhóm Ngũ Tiên thì đưa mắt nhìn nhau. Tuy không ai nói gì nhưng đều hiểu ý của đồng bạn là phải cố mà giao hảo với vị Lưu tiên sinh này.
Đột nhiên, Tư Diệu Không quay đầu trở lại. Y lấy từ trong tay áo ra vài quyển sách, nói với Lưu Vân.
“Lưu tiên sinh, đây là sách ngài cần. Ta đã lấy sẵn cho ngài, định là kết thúc tiên hội sẽ đến đưa cho ngài. Nhưng đã sẵn ở đây nên ta đưa luôn.”
Lưu Vân liền nhận lấy, sau đó chấp tay với Tư Diệu Không.
“Đa tạ Tứ Trưởng Lão.”
Y chỉ xua tay sau đó quay về chỗ khán đài của mình. Lưu Vân nhìn mấy quyển sách trên tay. Lần này không chỉ mượn được sách, còn thu được chút thành tựu, trong lòng bỗng vui vẻ lạ thường, trực tiếp cất đống sách vào trong tay áo. Linh Nhiễm thấy vậy liền thích thú, đi đến cầm tay áo của Lưu Vân lên hỏi.
“Phụ thân, mấy quyển sách đó đâu rồi?”
Linh Nhiễm thường thấy Bạch Nguyệt Quân lấy ra mấy món đồ nhỏ nhỏ từ trong tay áo như cái hộp kẹo hay lọ thuốc chẳng hạn. Nhưng con bé chưa từng hỏi Bạch Nguyệt Quân rằng nàng đã làm như thế nào. Lưu Vân nhẹ giọng, nâng tay áo lên nói với Linh Nhiễm.
“Những tu sĩ có tìm hiểu một chút về càn khôn thì có thể nới rộng không gian trong tay áo một chút, có thể chứa vài vật nhỏ. Nếu có thể luyện được Càn Khôn Nạp Vật thì không gian sẽ lớn hơn. Còn nếu…”
Lưu Vân dừng lại, suy ngẫm một hồi lâu. Nói đến Càn Khôn Nạp Vật làm cho hắn nhớ đến vị địa tiên có thể vung tay một cái liền có thể che trời, hút toàn bộ mọi thứ vào bên trong tay áo. Vừa hay Lưu Vân cũng đang nghiên cứu càn khôn, cái này có thể thử. Lưu Vân mỉm cười, đưa ngón tay vuốt cái mũi nhỏ xinh của Linh Nhiễm nói tiếp.
“Sau này sẽ cho con xem.”
Bạch Nguyệt Quân nhìn Lưu Vân mỉm cười, tự hỏi không biết là hắn đang muốn làm gì nữa. Nàng ngẩng đầu nhìn lên trời, nhận thấy thời gian cũng đã muộn, liền đứng dậy.
“Thời gian không còn sớm nữa. Chúng ta về thôi.”
Lưu Vân khẽ gật đầu. Hắn không còn việc ở đây nữa, cũng không cần ở lại làm gì. Hai người đưa Linh Nhiễm đi chào với Thanh Viễn Chân Nhân cùng với những người khác rồi cưỡi mây rời đi. Hai người liền tiến về Yên Đình để đón Sở Uyển Đình trong hoàng cung.
Bỗng nhiên, sắc mặt của Bạch Nguyệt Quân trở nên tối sầm lại. Nàng liền hoá thành quang độn, bay hết tốc lực về phía trước. Lưu Vân thì vẫn chưa thể bay nhanh đến mức đó. Dù trong lòng có tò mò thì cũng chỉ có thể cố mà tăng tốc thôi.
Bên trong hoàng cung Yên Đình, Sở Uyển Đình đang đứng dựa vào tường. Trước mặt nàng là Thanh Phong Kiếm chắn trước mặt, che chắn nàng khỏi đám binh lính thị vệ trong cung. Rất nhanh, Bạch Nguyệt Quân đã đến nơi, cầm lấy Thanh Phong Kiếm, quát hỏi.
“Các ngươi muốn làm gì đây?”
Một nam tử trung niên mặc đạo bào liền bước ra, chính là quốc sư của nước Yên Đình. Gã chỉ cây phất trần trong tay về phía Sở Uyển Đình.
“Yêu nữ này đã làm sử dụng yêu pháp lên người hoàng hậu nương nương. Làm cho nương nương hôn mê bất tỉnh, sốt mãi không hạ.”
Bạch Nguyệt Quân có chút há hốc, quay đầu nhìn Sở Uyển Đình. Sở Uyển Đình lạnh nhạt nhìn Bạch Nguyệt Quân, khẽ nhún vai.
“Con chỉ nói chuyện với mẫu hậu, sau đó có rời đi một lúc. Khi qua lại mẫu hậu liền cảm thấy chóng mặt, rồi ngất đi.”
Bạch Nguyệt Quân nhìn gã quốc sư bằng ánh mắt khinh miệt. Nàng còn tưởng gã sẽ dùng một lý do nào đó nghe nguy hiểm hơn. Nhưng cuối cùng cũng chỉ là trò tranh đấu chốn hậu cung. Nàng ôm mặt, thở dài lắc đầu. Gã quốc sư thấy nàng như vậy liền nói tiếp.
“Ngươi cũng là yêu tinh. Con yêu hồ nhà ngươi đã tiếp tay để yêu nữ bất hiếu này làm hại hoàng hậu nương nương. Hoàng hậu chính là ngô hoàng quốc mẫu, các ngươi làm hại người thì hôm nay phải để mạng lại nơi đây.”
Bạch Nguyệt Quân liền trừng mắt nhìn gã, lộ ra sát khí. Gã quốc sư cùng binh lính bất giác rung rẩy, lùi lại mấy bước. Hơi thở của gã liền trở nên nặng nề, tựa hồ như có một tảng đá lớn đang đè lên ngực vậy. Bạch Nguyệt Quân lạnh lùng nói.
“Người trong thiên địa này, kể cả phàm nhân đều có thể gọi ta là yêu hồ. Chỉ có ngươi là không thể. Bởi vì… ngươi không xứng.”
Một trận hàn khí bao trùm lấy hoa viên. Trời cũng tối sầm lại, mây đen che khuất của bầu trời. Một màn này làm cho người trong hoàng cung một phen chấn kinh. Gã quốc sư dường như vẫn chưa nhận ra bản thân đang đối mặt với thứ gì liền quát lớn.
“Nghiệt súc! Dám dùng yêu pháp để doạ ta! Hôm nay ta diệt ngươi để trừ hoạ cho nhân gian!”
Gã vung phất trần lao đến, liền bị Bạch Nguyệt Quân nắm lấy cổ.
“Chỉ có chút tu vi nhỏ bé, liền nghĩ mình là thiên hạ vô địch sao? Ta thấy tu vi của ngươi còn chưa bằng một phần của đệ tử Côn Luân, ngươi lấy lá gan ở đâu mà dám nói là giết ta.”
Bạch Nguyệt Quân nhìn hắn, gằn giọng quát. Đúng lúc này Lưu Vân và Linh Nhiễm từ trên trời đáp xuống, liền thấy cảnh quen thuộc này. Hắn thở dài, giọng nói trầm ổn vang lên làm cho Bạch Nguyệt Quân và đám người xung quanh chú ý.
“Nguyệt Quân, đặt hắn xuống trước đã. Uyển Đình, mau qua đây.”
Bạch Nguyệt Quân và Sở Uyển Đình liền vâng lời, bước đến chỗ Lưu Vân. Sở Uyển Đình kể lại đại khái mọi chuyện cho Lưu Vân nghe. Hắn trầm ngâm một hồi rồi nheo mắt nhìn gã quốc sư vừa được binh sĩ đỡ đứng dậy, trên mặt vẫn còn vẻ hoảng hốt, giống như vừa thấy Câu Hồn Sứ giả đứng sau lưng Bạch Nguyệt Quân vậy.
“Hoàng hậu nương nương đang ở đâu?”
Lưu Vân vừa bước đến, vừa nói với gã quốc sư. Gã vừa định quát lại thì thấy gương mặt điềm nhiên của Lưu Vân mang theo vẻ khó chịu, cùng với phong thái ung dung không xem hoàng triều ra gì, liền nhỏ giọng đáp.
“Hoàng hậu nương nương đang được ngự y và người của Tế Tự Ty cứu chữa.”
“Dẫn đường.”
Gã không dám chậm trễ, nhanh chân dẫn đường cho đám Lưu Vân đi xem hoàng hậu. Đám binh sĩ xung quanh ngơ ra, không hiểu tại sao quốc sư lại cư xử như vậy, chỉ đứng nép vào tránh đường. Chỉ qua mấy hơi thở, liền vào trong cung mà hoàng hậu đang nằm. Xung quanh là ngự y đang bắt mạch, châm cứu. Còn có mấy người mặc đạo bào xám đứng sang một bên.
Hoàng đế Yên Đình đứng một góc, lo lắng nín thở nhìn theo từng động tác của ngự y. Vừa thấy quốc sư bước vào, hoàng đế liền đi đến, giọng gấp gáp.
“Quốc sư, khanh đến rồi. Mau đến xem, cứu chữa cho quốc mẫu.”
Nhưng khi đám người Lưu Vân đi vào, hoàng đế liền tái mặt khi thấy Sở Uyển Đình.
“Quốc sư, tại sao khanh lại đưa y nữ này vào đây! Mau giết nó đi!”
Đám người mặc đạo bào xám của Tế Tự Ty thấy vậy liền nhanh chân đến vây lấy đám Lưu Vân. Tinh thần ai nấy cũng căng như dây đàn, tập trung ánh mắt lên người của Sở Uyển Đình. Lưu Vân không để ý đàm người chắn đường này, liền thản nhiên bước qua. Một bước của hắn dài như mấy trượng, vừa chớp mắt đã đứng cạnh giường của hoàng hậu.
Mấy ngự y không biết Lưu Vân từ đâu đến liền lùi ra xa, gương mặt lộ vẻ hoảng hốt. Hắn liền thế vào chỗ ngự y, bắt mạch cho hoàng hậu. Vừa bắt mạch, Lưu Vân vừa nheo mắt nhìn, từng đợt tà khí vờn quanh hoàng hậu. Hắn nói bằng giọng trầm ổn.
“Nguyệt Quân, đến đây xem.”
Bạch Nguyệt Quân liền chạy đến cạnh Lưu Vân.
“Cô có thể dò ra được nguồn gốc của tà khí này không?”
Đăng bởi | Hikaru91232 |
Thời gian | |
Lượt đọc | 1 |