Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Trái Tim của Đại Địa (Cuối)

Tiểu thuyết gốc · 981 chữ

[DẬY ĐI, KÍ CHỦ! Ngươi cần tu luyện!]

Tiểu Cường giật mình tỉnh dậy, hơi thở gấp gáp. Một cơn đau nhói chợt chạy dọc theo sống lưng hắn, như thể toàn bộ cơ thể vừa bị đập đi xây lại. Hắn ngồi thừ ra, ánh mắt lơ đãng nhìn lên bầu trời xám xịt phía trên.

Phải rồi… đây không phải Trái Đất.

Hắn đã chết.

Không, đúng hơn là bị kéo đến thế giới này.

Hắn đưa tay lên ngực, nơi viên đạn lạc ngày đó đã xuyên qua. Giờ đây, không còn vết thương, cũng chẳng còn máu. Nhưng một thứ khác đã thay thế vào đó—một dòng chảy ấm áp, lặng lẽ nhưng mạnh mẽ, như một mạch nước ngầm chảy qua từng tế bào.

Linh khí…

Hắn có thể cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết.

Nhưng giữa cái cảm giác mới mẻ này, lòng hắn vẫn vướng bận một nỗi niềm—gia đình. Hắn đã trải qua bao nhiêu vất vả, bao nhiêu khổ cực để đổi lấy một cuộc sống ổn định. Vậy mà chỉ trong nháy mắt, tất cả lại trở thành tro bụi.

Hệ thống dường như đọc được suy nghĩ của hắn, giọng nói máy móc vang lên một cách bình thản.

[Ta biết kí chủ muốn trở về Trái Đất, nhưng hiện tại thì không được. Ít nhất kí chủ phải đạt đến cảnh giới Kết Đan, và bắt đầu hồi sinh thế giới này. Khi đó, kí chủ mới có thể tự do xuất nhập vách ngăn vũ trụ.]

Tiểu Cường cười nhạt, ánh mắt phức tạp.

“Cám ơn ngươi… dù sao ngươi cũng đã cứu ta một mạng, còn cho ta cơ hội trở về với gia đình.”

Hệ thống im lặng trong một thoáng, dường như không quen với sự bình tĩnh này của hắn. Sau một lúc, nó lại phát ra một tin tức khác.

[Kí chủ cứ yên tâm. Bên kia, ta vẫn luôn giám sát người thân của ngươi. Mọi người chỉ biết ngươi mất tích, không ai biết ngươi đã mất mạng.]

Tiểu Cường siết chặt nắm tay. Một cơn gió nhẹ lướt qua, cuốn theo những hạt cát vàng khô cằn bay lượn giữa không trung.

"Cám ơn… ta biết rồi."

Hắn thở ra một hơi thật dài. Mọi chuyện đã không thể thay đổi, vậy thì hắn chỉ có một lựa chọn—trở nên mạnh hơn, để sớm ngày trở về.

“Bây giờ ta phải làm gì tiếp?”

[Kí chủ đã thực hiện đồng hóa với khí cơ của thế giới này, từ bây giờ, ngươi chính thức là một tu sĩ Trúc Cơ.]

Lời hệ thống vừa dứt, Tiểu Cường mới nhận ra sự thay đổi trong cơ thể mình.

Cảm giác thiếu hụt trước đây đã biến mất, như thể cơ thể hắn vốn dĩ nên như thế này từ đầu. Không còn cảm giác trì trệ, không còn sự chênh vênh. Dòng linh khí trong cơ thể hắn đã trở nên mạnh mẽ và liền mạch hơn.

Nhưng điều kỳ lạ hơn cả là…

Hắn cảm nhận được thế giới này.

Không chỉ là mặt đất khô cằn dưới chân, không chỉ là không khí ngập tràn linh khí xáo động, mà là một thứ sâu sắc hơn—một khát vọng.

Thế giới này muốn được hồi sinh.

Nó như một người sắp chết khát, cố gắng vươn tay cầu cứu.

Và hắn… cũng có khát vọng.

Hắn muốn về nhà.

[Tiếp theo, kí chủ cần tiếp tục tu luyện để đủ điều kiện Kết Đan.]

Hệ thống ngừng lại một chút, rồi tiếp tục nói.

[Ta đề nghị kí chủ đánh thức một phần thế giới này trước. Khi đó, nó sẽ chủ động hỗ trợ kí chủ, việc đột phá sẽ dễ dàng hơn.]

Tiểu Cường trầm ngâm.

“Giờ ta gọi nó dậy như thế nào?”

[Thế giới này sau khi Thử Nghiệm Giả đời trước qua đời, đã mất đi sức sống và lâm vào trạng thái ngủ say.]

[Linh mạch đã bị tán loạn, linh khí trôi nổi khắp nơi một cách hỗn loạn.]

[Kí chủ cần tìm lại những điểm có thể tụ linh, sau đó dùng linh khí và Đạo Cơ của bản thân để dẫn dắt linh khí hội tụ.]

Tiểu Cường nhíu mày. “Tụ linh?”

[Khi có hai tụ linh trận gần nhau được kích hoạt, chúng sẽ hấp dẫn lẫn nhau, dần dần tạo thành dòng chảy linh khí tuần hoàn.]

[Khi kích hoạt được 99 tụ linh, thế giới này sẽ thức tỉnh một phần, đủ để hỗ trợ kí chủ khi đột phá Kết Đan.]

[Sau khi đột phá Kết Đan, kí chủ sẽ hiểu rõ phải làm gì tiếp theo.]

Lời hệ thống vừa dứt, một cơn gió lớn quét qua vùng đất hoang vu. Cát bụi tung lên, bầu trời như tối sầm lại.

Tiểu Cường nhắm mắt, tận dụng chút kiến thức ít ỏi từ những bộ truyện hắn từng đọc, kết hợp với khả năng suy luận của bản thân.

Hắn hiểu rằng mọi chuyện không đơn giản như vậy.

Hắn không chỉ đang tu luyện để mạnh lên, mà còn đang nắm giữ vận mệnh của một thế giới.

Cơn gió kia không chỉ là một hiện tượng thời tiết, mà là hơi thở yếu ớt của một thế giới đang thoi thóp.

Là một lời cầu cứu.

Tiểu Cường mở mắt, ánh nhìn đã không còn mờ mịt nữa.

Đã không còn đường lùi.

“Được rồi, bắt đầu thôi.”

Hắn siết chặt nắm tay, linh khí xung quanh hắn bỗng nhiên rung động nhẹ.

Hệ thống cũng cảm nhận được sự thay đổi trong tâm thái của kí chủ, âm thầm ghi nhận.

Một hành trình mới đã bắt đầu.

Và lần này, hắn không còn chạy trốn nữa.

Tuần 25, ngày 7.

Bạn đang đọc Tu Tiên Hông sáng tác bởi Gacon.nhonho
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Gacon.nhonho
Thời gian

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.