Hấp thu đi
Rất tuyệt!
Đấy là cảm giác của Tiểu Cường lúc này.
Thật ấm áp!
Đấy là cảm giác của Mật Mật lúc này.
Hai chủ tớ, một người một thú, đắm chìm trong biển linh khí nồng đậm, tham lam mà hấp thu, quên hết thời gian, quên cả trời đất.
Từ khi bước chân vào vùng trung tâm của Tụ linh trận, Tiểu Cường lập tức cảm nhận được linh khí tinh thuần ùa vào từng lỗ chân lông, từng thớ thịt. Cả người như ngâm mình trong một dòng suối ấm áp, mỗi tế bào đều được tắm rửa, thanh lọc.
Hắn chưa từng nghĩ tu luyện lại có thể sướng như thế này!
Bên cạnh, Mật Mật cũng hưởng thụ không kém. Nó cuộn mình lại, bốn chân run run vì sung sướng, thân thể phát ra ánh sáng nhàn nhạt, bộ lông đã phục hồi càng lúc càng bóng mượt. Linh khí xung quanh như một dòng suối nhỏ liên tục rót vào cơ thể nó, cường hóa thú thể.
Tiểu Cường ban đầu còn định kiểm soát tốc độ hấp thu để tránh tình trạng tẩu hỏa nhập ma, nhưng càng tu luyện, hắn càng thả lỏng.
Linh khí quá ôn hòa, quá thuần khiết!
Dường như có một bàn tay vô hình đang dẫn dắt linh khí đi đúng hướng, không có bất kỳ trở ngại nào.
Thời gian dần trôi qua…
Hắn đã không còn cảm giác về thế giới bên ngoài nữa.
Như một cơn gió nhẹ nhàng trôi theo dòng chảy vô tận của linh khí.
Không biết đã qua bao lâu, đến khi dòng linh khí dần bình tĩnh lại, Tiểu Cường mới mở mắt.
Hắn cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng hơn hẳn, linh lực trong đan điền sung mãn hơn trước rất nhiều.
Hắn giơ tay lên, linh khí trong cơ thể khẽ dao động, theo ý niệm của hắn mà xoay tròn.
Chỉ một ngày tu luyện đã giúp hắn tăng lên 1/10 tổng lượng linh khí trong cơ thể!
Nếu so với tốc độ tu luyện bình thường, đây là một con số không tưởng.
Mật Mật cũng vươn vai, cặp mắt nhỏ sáng rực. Nó cào cào lên tay Tiểu Cường, tỏ vẻ cực kỳ phấn khích.
"Hê hê, tiểu tử ngươi cũng mạnh hơn rồi à?"
Mật Mật kiêu ngạo hất cằm, đập đuôi liên tục lên vai hắn.
Hắn bật cười, nhưng ngay lập tức nhận ra một vấn đề:
Hiệu quả của Tụ linh trận đang giảm rõ rệt!
Linh khí tuy vẫn dày đặc, nhưng tốc độ hấp thu đã không còn nhanh như trước.
Hệ thống đúng lúc này vang lên:
[Chỉ khi vừa hình thành Tụ linh trận, linh khí mới tràn vào nhanh và mạnh như vậy. Sau đó, tốc độ hấp thu sẽ chậm dần và dần ổn định.]
Tiểu Cường gật gù.
"Ra vậy… Nghĩ cũng đúng, nếu cứ tu luyện nhanh thế này mãi thì chẳng phải ai cũng thành tiên rồi sao?"
Hắn vươn vai một cái, đứng dậy.
Tuy hơi tiếc nuối, nhưng hắn biết không thể tham lam quá mức.
Dù sao một ngày này đã bằng hai năm khổ tu!
Quá lời rồi!
"Xem ra, ta chỉ cần tìm thêm điểm tụ linh khác, tiếp tục thiết lập Tụ linh trận là được!"
Hắn nheo mắt, trong lòng đã có kế hoạch.
Tuy rằng con đường trở thành một nông dân chân chính còn xa vời, nhưng nếu có thể gom góp nhiều linh khí hơn, xây dựng một nông trại linh khí, vậy thì...
Hắn sẽ trở thành nông dân mạnh nhất! Tất nhiên là sau khi Kết Đan, trở về thăm nhà đã.
Càng nghĩ, hắn càng cảm thấy đây là con đường đúng đắn.
Hắn vuốt vuốt bộ lông mềm mượt của Mật Mật, cười nói:
"Đi thôi, chúng ta tiếp tục hành trình!"
Mật Mật kêu "chít" một tiếng đầy khí thế, như thể nó cũng háo hức không kém.
Vứt cho Mật Mật một củ khoai. Hai chủ tớ lại lên đường, hướng về phía chân trời xa xăm, tìm kiếm một vùng đất mới, nơi có thể tiếp tục giấc mơ vĩ đại của mình!
Tuần 33, ngày 6.
Đăng bởi | Gacon.nhonho |
Thời gian |