Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Ta đồng ý

Tiểu thuyết gốc · 698 chữ

Chương 42: Ta đồng ý

Sau khi tu vi tăng tiến, mọi thứ diễn ra như một chuỗi domino đổ sập liên tục.

Linh khí lưu chuyển trong cơ thể hắn càng lúc càng nhanh, tốc độ hấp thu cũng tăng theo. Không chỉ vậy, tốc độ chạy của hắn cũng nhanh hơn, ngay cả thần thức cũng có dấu hiệu mở rộng thêm một chút.

"Thành tựu của ta, phải nói là không tầm thường!" – Tiểu Cường đắc chí nghĩ thầm.

Hắn cảm thấy bản thân như một con báo săn mồi, chỉ cần muốn là có thể xé gió lao đi trong nháy mắt.

Nhưng ngay sau đó...

Bốp!

"Auuu!"

Mặt mũi Tiểu Cường đập thẳng vào một khối đá lớn, toàn thân bật ngửa như một con cá chép đang bị ném lên bờ.

Mật Mật thì từ trên vai hắn bay thẳng xuống đất, lăn vài vòng, hai mắt đầy hoang mang.

Mật Mật bò dậy, vỗ vỗ bụng, nhìn hắn như thể đang nhìn một kẻ vừa uống quá chén. Tiếng lòng của nó lúc này: "Ối! Chủ nhân ngươi sao lại chơi ngu thế?"

Tiểu Cường ngồi dậy, mặt méo xệch, phủi phủi y phục lấm lem bụi đất.

"Hệ thống! Cái này là sao hả? Ta rõ ràng đã mạnh hơn, sao vẫn có thể tự hại mình như thế?"

Hệ thống, vẫn với giọng điệu bình tĩnh và "vô tội", đáp:

[Kí chủ, tố chất thân thể của ngài chưa theo kịp tốc độ di chuyển. Hệ thần kinh phản ứng chậm hơn cơ thể, dẫn đến việc ngài chưa quen với tốc độ mới, và... tự đưa mặt mình vào đá.]

Tiểu Cường nhăn mặt, ánh mắt đầy uất ức.

"Nói thế là ta quá nhanh?"

[Đúng vậy.]

"Không phải đáng lẽ ta phải cảm thấy tự hào sao?"

[Nhưng kí chủ vừa đâm đầu vào đá.]

Tiểu Cường: "..."

Hắn vừa lật đật bò dậy vừa ôm trán rầu rĩ. Hắn không muốn sau này cứ chạy nhanh là tự đập đầu vào cây cối đá tảng! Hắn cần một biện pháp lâu dài.

Hắn chợt nảy ra một suy nghĩ.

"Hệ thống, có công pháp nào giúp ta đề cao tố chất thân thể không?"

[Có.]

Hắn lập tức nheo mắt. Đơn giản như vậy?

"Có đau không?"

[Chỉ như tẩm quất thôi.]

Một cơn gió lạnh lướt qua.

Cả Tiểu Cường và Mật Mật đều im lặng, đồng loạt nghiêng đầu nhìn về hướng phát ra âm thanh này.

Chỉ như tẩm quất?

Hắn nhớ lại những lần hệ thống mô tả kiểu này...

"Uống vào đi, ngon lắm!" – và sau đó suýt thì thiêu cháy trang trại của hắn.

"Chỉ xây xước chút thôi!" – và sau đó là sự hành hạ khi đồng hoá với thể giới này.

"Thần Hành Bộ rất dễ tập!" – và sau đó hắn té sấp mặt liên tục, cảm giác như cả thế giới đang chống lại mình.

Tiểu Cường nuốt nước bọt.

"Mật Mật, ngươi thấy sao?"

Mật Mật trầm tư một hồi rồi gật đầu, rồi lại lắc đầu. Hắn hiểu ý nó:

"Bất khả tín."

Tiểu Cường nhìn nó với ánh mắt đồng cảm.

"Đúng vậy, chắc chắn có bẫy."

Hắn hít sâu, muốn hỏi thêm chi tiết, nhưng hệ thống im bặt.

Tiểu Cường ngồi xuống, lắc lắc chân. Một mặt hắn biết mình không thể cứ chạy nhanh mà không có cách điều khiển cơ thể. Nhưng mặt khác, hắn có chút hoài nghi về cái gọi là "tẩm quất" của hệ thống.

Sau một hồi đấu tranh tâm lý, cuối cùng hắn cũng cắn răng:

"Ta đồng ý tu luyện, hướng dẫn ta đi."

Hệ thống ngay lập tức phản hồi:

[Tốt.]

Hệ thống nhanh chống dùng các robot nano truyền thông tin trực tiếp vào não hắn. Phải nói trình độ khoa học kĩ thuật của nó đã đến mức cực cao rồi.

Mặc dù không có thần thức, nhưng nó không thiếu cách để truyền tin.

Hơn nữa cách này trực tiếp khắc sâu vào trí nhớ dài hạn của hắn, không sợ hắn quên đi.

Tuần 34.

Bạn đang đọc Tu Tiên Hông sáng tác bởi Gacon.nhonho
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Gacon.nhonho
Thời gian
Cập nhật

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.