Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Ta đã bảo đừng tin rồi mà

Tiểu thuyết gốc · 1014 chữ

Gió lạnh rít gào bên ngoài hốc đá, mang theo hơi sương ẩm ướt quất lên vách đá gồ ghề. Trong không gian chật hẹp, Tiểu Cường ngồi xếp bằng, ánh mắt đầy quyết tâm, nghiền ngẫm từng chữ trong công pháp Thối Thể Pháp.

Công pháp này… nghe có vẻ hợp lý. Linh khí chèn ép, rồi búa linh khí nện xuống, ép cho xương cốt và da thịt cứng rắn hơn.

"Cũng giống tẩm quất thôi mà."

Hắn tự nhủ, cảm thấy bản thân đúng là thiên tài. Đau đớn một chút, nhưng đổi lại cơ thể mạnh mẽ, phản xạ nhanh nhẹn hơn, không còn cảnh đập mặt vào đá nữa. Quá xứng đáng!

Mật Mật bên cạnh giật nhẹ tay áo hắn, ánh mắt đầy cảnh giác, lắc đầu nguầy nguậy. Ý bảo:

"Chủ nhân, có gì đó không đúng! Ngươi đã quên bao nhiêu lần bị hệ thống lừa rồi sao?"

Hắn nhìn con thú nhỏ, rồi lại nhìn công pháp trên tay, ánh mắt có chút dao động. Nhưng rồi, hắn cười nhẹ, xoa đầu Mật Mật.

"Không sao đâu, tin ta đi. Ta đã có kinh nghiệm rồi mà!"

Nói xong, hắn nhắm mắt lại, vận chuyển linh khí, chuẩn bị kích hoạt Thối Thể Pháp.

Mật Mật thở dài, lùi ra xa, chuẩn bị tinh thần cho màn thảm kịch trước mắt.

Ban đầu, mọi thứ diễn ra khá nhẹ nhàng. Một luồng linh khí bao bọc quanh cơ thể Tiểu Cường, như một dòng nước ấm dịu dàng len lỏi vào từng thớ thịt.

"Ồ, cũng đâu đến nỗi nào…"

Nhưng rồi…

Bốp!

"Mẹ nó!"

Một búa linh khí nện thẳng vào bắp tay hắn. Cảm giác như có một khối đá nặng ngàn cân đập xuống.

Hắn chưa kịp phản ứng thì...

Bốp! Bốp! Bốp!

Từng nhát búa vô hình dội xuống khắp cơ thể, liên tục, không chút nương tay.

"Bình tĩnh, chỉ là tẩm quất thôi mà!"

Hắn tự an ủi, nhưng nỗi đau nhanh chóng xé nát suy nghĩ ấy.

Cảm giác như có hàng trăm con trâu đang dẫm lên người hắn. Mỗi lần linh khí ép xuống, cơ bắp run rẩy, xương cốt như muốn vỡ vụn, từng thớ thịt co giật không ngừng.

"M* nó! Đây mà là tẩm quất? Đây là lấy búa đập nát xong ghép lại à?"

Hắn nghiến răng, cố gắng duy trì ý thức. Nhưng cơn đau không ngừng leo thang. Cứ mỗi lần hắn nghĩ "đây chắc là mức tối đa rồi", thì hệ thống lại chứng minh hắn sai.

Búa linh khí càng ngày càng mạnh hơn, dồn dập hơn. Làn da hắn nóng rực, từng tế bào gào thét, nội tạng như bị ai đó vắt kiệt.

Mật Mật đứng một góc, toàn thân run lên, hai mắt mở to đầy sợ hãi. Nó nhìn thấy chủ nhân mình co giật, mặt méo xệch, từng đường gân nổi lên như những con rắn nhỏ. Nó rất muốn hỏi:

"Chủ nhân… có phải ngươi lại bị lừa rồi không?"

Bốp! Bốp! Bốp!

"M* nó! Đau quá! Hệ thống, dừng lại! Ta muốn dừng!"

[Không thể dừng giữa chừng. Nếu dừng, kí chủ sẽ chịu đau gấp bội.]

Tiểu Cường: "..."

Hắn muốn khóc, nhưng nước mắt cũng sợ mà trốn mất.

Cơn đau kéo dài như vô tận. Hắn cảm thấy bản thân như miếng thịt bị giã nát, mỗi thớ cơ bắp như đang bị vắt kiệt rồi nhào nặn lại.

Hắn không biết thời gian trôi qua bao lâu. Một phút? Một canh giờ? Hay đã mấy ngày?

Hắn chỉ biết rằng… chưa bao giờ hắn cảm thấy bản thân gần với cái ch*t như lúc này.

Mãi đến khi cơn đau dần lắng xuống, Tiểu Cường mới ngã ra đất, mồ hôi đầm đìa, hơi thở đứt quãng như một con cá bị vớt lên bờ.

Mật Mật tiến lại gần, lấy chân đẩy đẩy hắn. Ý bảo:

"Chủ nhân, ngươi còn sống không?"

Tiểu Cường hé mắt, giọng nói yếu ớt như một làn khói.

"Không ngờ... tẩm quất... lại đáng sợ như vậy..."

Mật Mật thở dài, nằm xuống bên cạnh hắn, ánh mắt đầy thương cảm.

"Ta đã bảo đừng tin rồi mà."

Hệ thống cũng không để cho hắn nghỉ ngơi:

[Kí chủ nhanh chóng hấp thu linh khí để cơ thể hồi phục, nếu không sẽ để lại di chứng]

Tiểu Cường lại phải cố gắng ngồi dậy, miệng hắn méo xệch vì đau đớn.

Cố gắng ngồi xếp bằng rồi vận chuyển linh khí trong cơ thể, lại thêm một trận đau nhớ đời khiến hắn phải kêu lên.

Linh khí được hấp thu vào, từ từ chữa lành nhục thân hắn.

Nửa ngày sau, Tiểu Cường dừng lại, hắn có chút ngạc nhiên nhìn cơ thể mình, cơ thể cảm giác đã tóp lại một chút, nhưng lại cảm giác được sức mạnh ẩn chứa phía bên trong.

Không phải sức mạnh của linh khí, là sức mạnh của cơ bắp, gân cốt.

Hắn tặc lưỡi:

"Hèn gì mấy bạn đại học của ta lại thích đi massage thế."

Hệ thống:

[Kí chủ mỗi 2 ngày tu luyện Thối Thể Pháp một lần, còn lại vẫn tiếp tục di chuyển tìm địa điểm xây dựng Tụ linh trận thứ 2]

[Kí chủ nhớ xem bản đồ để khỏi phải đi sai, ta để xuất Kí chủ nên đi theo vòng xoắn ốc từ Tụ Linh Trận đầu tiên.]

Tiểu Cường phủi bụi trên quần áo rồi tóm lấy Mật Mật để lên vai, chui ra khỏi hốc đá.

Vận chuyển Thần Hành Bộ, thân thể lại lướt đi như một cơn gió. Lần này hắn cảm thấy nhẹ nhàng hơn rồi, không hề cảm giác mất kiểm soát như hôm qua nữa. Tuy vẫn chưa thật sự tự nhiên, nhưng theo hắn dự đoán, chỉ vài lần nữa thôi là hắn sẽ không còn phải để ý lực ép và gió cắt khi chạy nhanh nữa rồi.

Tuần 34, ngày 1.

Bạn đang đọc Tu Tiên Hông sáng tác bởi Gacon.nhonho
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Gacon.nhonho
Thời gian

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.