Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Bị tập kích

Tiểu thuyết gốc · 1110 chữ

Sau khi khai mở được Tụ Linh Trận đầu tiên, Tiểu Cường và Mật Mật vô cùng phấn khởi. Hành trình của bọn họ cuối cùng cũng có tiến triển, dù có chút trầy trật nhưng không thể phủ nhận - tu vi đã tăng, thực lực cũng đang dần hoàn thiện.

Cả hai lại hào hứng lên đường.

Tuy nhiên, con đường này cũng không dễ chịu như hắn tưởng.

Cứ mỗi hai ngày, Tiểu Cường lại phải dành nửa ngày luyện Thối Thể Pháp, mỗi lần tu luyện là một lần cảm nhận "tẩm quất" theo đúng nghĩa đen—xương cốt đau buốt, da thịt như muốn nứt toác, cơ thể liên tục kêu gào phản đối. Nhưng rồi khi mọi thứ kết thúc, hắn lại cảm nhận được một chút biến hóa, một chút mạnh mẽ hơn. Như một cây thép được tôi luyện qua ngàn lần nung đỏ và rèn đập, hắn đang dần trưởng thành theo cách khắc nghiệt nhất.

Cứ như vậy, một tháng vừa đau khổ vừa mòn mỏi trôi qua.

Hôm nay, trời vẫn xám xịt, gió nhẹ, nhưng khi hắn chạy với tốc độ cao thì cũng không nhẹ chút nào. Hắn đã quen với việc ở một mình như này rồi. Cũng may có Mật Mật bên cạnh, tuy nó không nói được nhưng những hành động vô tri của nó cũng làm hắn đỡ cô quạnh.

Nhưng hắn vẫn luôn cảnh giác, thần thức vẫn luôn toả ra 500 mét xung quanh để theo dõi sự biến động của linh khí, cũng như cảnh giác với những nguy hiểm.

Hệ thống nói với hắn rất nhiều về nguy hiểm ở thế giới này, mặc dù chúng không phải kiểu chí mạng huỷ diệt không có khả năng kháng cự, nhưng cũng không phải là hắn có thể nghĩ ra được.

Những sinh vật ở thế giới này, các con mạnh thì bị đưa vào giấc ngủ say, nhưng còn những con tu vi thấp, hậu đại của chúng, mặc dù chỉ có những cá thể không có tu vi tồn tại. Nhưng khi Tiểu Cường đến đây, tạo mối liên kết đầu tiên và bắt đầu tu luyện. Chúng đã bắt đầu đột phá và thức tỉnh rồi.

Hắn biết có nguy hiểm, nhưng thế giới này quá rộng lớn và cũng vừa trải qua một lần hỗn loạn nên các loài gần như chỉ còn lẻ tẻ một số nhóm nhỏ tu vi thấp sinh sống. Vì thế hắn di chuyển đã mấy tháng rồi mà cũng chỉ thấy cát với đá.

Khi hắn đang di chuyển theo lộ trình mà hệ thống gợi ý, một cảm giác kỳ dị bỗng trỗi dậy trong lòng hắn.

Linh khí xung quanh có biến hóa!

Tiểu Cường lập tức lao đến chỗ phát hiện.

Nơi đây là một khu vực khá trống trải, nền đất có màu xanh lam nhạt kỳ lạ, trên mặt đất chỉ có một vài cây tán rộng. Lần đầu tiên hắn thấy một màu của sự sống từ sau khi rời khỏi trạm nghiên cứu, thi thoảng những sợi khí màu trắng bạc bốc lên như sương khói thoát ra từ lòng đất.

Khu vực này nằm trong một hố to không có nước, Tiểu Cường ước tính hố này rộng phải hơn 1km. Xung quanh cũng có những núi đá nhỏ bao quanh, tạo nên một lá chắn tự nhiên tránh cát bay.

Ngay giữa trung tâm, một sinh vật đang lặng lẽ đứng ở đó.

Nó trông như một con hươu lớn, nhưng bộ lông lại có màu xám bạc, ánh lên một thứ ánh sáng mờ ảo như ánh trăng. Đôi mắt nó đen láy như vực sâu không đáy, phản chiếu ánh sáng một cách kỳ dị. Đặc biệt, trên trán nó mọc một đôi sừng dài và cong ra sau, tỏa ra một luồng linh khí nhàn nhạt.

Cái đuôi của nó... dài hơn hẳn bình thường, xòe ra như đuôi chim công, nhưng thay vì màu sắc rực rỡ, nó lại được bao phủ bởi những ký hiệu kỳ lạ, thi thoảng lóe lên một tia sáng mờ. Mỗi bước nó di chuyển, mặt đất dưới chân như rung lên nhẹ một chút, linh khí xung quanh chậm rãi tụ lại gần cơ thể nó.

"Con này... nhìn quen quen?"

Hắn chợt nhớ đến một ghi chép trong công pháp hệ thống từng đưa cho hắn.

"Dạ Lộc - hậu duệ của thần thú Huyền Lộc. Sinh ra từ thiên địa linh khí, sở hữu năng lực thu nạp linh khí cực mạnh. Trong thời kỳ bình thường, Dạ Lộc sẽ giữ nguyên hình thái hoang dã, nhưng một khi đạt đến Trúc Cơ, sừng nó sẽ thức tỉnh, trở thành vật dẫn linh khí cực mạnh."

Chết tiệt!

Thế này thì hắn hiểu rồi.

Sinh vật này vốn bị giới hạn bởi Sáng Thế Giả, nhưng ngay khi hắn đột phá Trúc Cơ, nó cũng đột phá theo!

Tiểu Cường nuốt nước bọt, đưa mắt nhìn Mật Mật.

Mật Mật đứng một bên, hai tai cụp xuống, hai mắt mở to, vẻ mặt như đang nói:

"Chạy đi đại ca, đừng nhìn nó nữa!"

Nhưng mà...

Không hiểu sao Tiểu Cường lại cảm thấy sinh vật này không có địch ý.

Nó chỉ đang đứng đó, nhìn hắn với ánh mắt bình tĩnh nhưng đầy đánh giá.

Hắn nuốt nước bọt, từ từ tiến lên một bước.

Dạ Lộc vẫn đứng yên.

Thêm một bước nữa.

Vẫn không có phản ứng.

Lẽ nào... nó thực sự không muốn tấn công?

Đang lúc Tiểu Cường chuẩn bị tiến thêm một bước để kiểm chứng...

—ẦM!

Mặt đất đột nhiên rung chuyển!

Từ trong những tán cây xung quanh, vô số bóng đen lao ra!

Đám sinh vật có hình thù quái dị, cơ thể nhỏ bé nhưng lại vô cùng nhanh nhẹn, bộ vuốt sắc bén ánh lên tia sáng lạnh lẽo dưới ánh trăng.

Tiểu Cường lập tức kéo Mật Mật về phía sau, cả hai nhanh chóng thủ thế.

Bị tập kích rồi!

Dạ Lộc cũng phản ứng lại. Nó hơi nghiêng đầu, đôi sừng bắt đầu lóe lên ánh sáng nhàn nhạt, khí tức mạnh mẽ từ cơ thể nó lan ra, tạo thành một làn sóng linh lực chấn động không khí.

"Đệt! Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?!"

Đám sinh vật kia, rõ ràng không thể là tình cờ đi ngang qua.

Bọn chúng... đã mai phục từ lâu! Còn mai phục Dạ Lộc hay hắn thì phải suy nghĩ xem.

Tuần 39, ngày 1

Bạn đang đọc Tu Tiên Hông sáng tác bởi Gacon.nhonho
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Gacon.nhonho
Thời gian

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.