Dạ Hào Bi Tâm
Tất nhiên không người dám nhổ răng, lại nhìn xem Lưu Triệt tự tin như thế để một cái hài tử ngồi trên đầu bọn hắn, nhất thời cũng không dò ra hư thực, không dám phản trưởng buồng. Vậy thì chỉ còn một cách, nhổ răng của những tù nhân khác.
Mới ban đầu, bọn hắn làm thuần tuý vì phải làm.
Nhưng Lưu Triệt tỏ ra rất khó tính, tỏ ra như hắn có quyền để khó tính, mười chiếc răng mang về thì chỉ có một chiếc được giữ lại để cẩn thận xem xét...
Đám ngục tù trong buồng hắn bắt đầu mượn việc này để trả thù riêng, các buồng giam khác e sợ Lưu Triệt, chỉ dám đối với việc này khuất mắt trông coi, dù sao người bị đẩy ra thế mạng đều là nhân dân tệ không có tiếng nói.
Đám nhân dân tệ đã quen việc khẩu phần ăn bị cắt xén, quần áo bị xé đi đốt lửa, thân thể yếu ớt đến nỗi ngay cả phản tâm cũng không lên nổi, chứ chưa nói gì tới chống cự, hầu hết đầu buông xuôi chấp nhận để nhận bị nhổ càng nhanh càng tốt.
Nhưng hình như bọn hắn đã quên đây là ngục tù, lấn lướt như cỏ dại, đám chuyên đi nhổ răng tù nhân bắt đầu ưa thích làm việc chậm rãi lại, lung lay hai bên, hành hạ để cho những cái kia xẹp lép lồng ngực cuối cùng cũng phải gào thét lên!
Nồi nước đun sôi cuối cùng cũng trào ra!
Ban đầu là một nhóm nhỏ, rất nhanh đã nhìn nhau bắt trước, rồi thổi bùng lên như đại hoả trên đồng cỏ khô!
Là đêm, trong tù bạo loạn rồi!
Phải mười người nhân dân tệ mới bắt được một tên tay đao trách nhiệm, lại thêm năm tên nữa để đè lên các khớp giữ ghì bọn hắn nằm xuống, rồi bắt đầu hành vi trả thù.
————
Bên ngoài náo động rung trời, nhưng Lưu Triệt đã nhìn thấy trước điều này, tại trước khi trời sáng cai ngục tới trấn áp phản động, chỉ một nơi an toàn trong buồng giam này!
Chính là phòng biệt giam.
Thiền Thanh không hỏi Lưu Triệt từ đâu tới được chìa khoá, cơn đau dữ dội buốt óc, lan toả khắp vùng mặt, ăn sâu vào Thái Dương làm hắn không muốn biết cái gì nữa cả. Lưu Triệt đã phải xách hắn đi vào căn phòng này.
Hắn tại ngày thứ ba đã lắp xong hoàn chỉnh bộ răng giả mình, thậm chí cũng không cần Thiền Thanh ba cái răng!
Những cái răng bị đem về không bị vứt đi mà được hắn giữ lại, có thể nói bảy ngày dẫn dắt bạo động thì có bốn ngày hắn để tâm tại trên những chiếc răng thừa rồi.
"Thiền Thanh, tỉnh dậy tu tiên a."
Đúng như hắn nghĩ, đứng trước mê ngươi tu tiên cơ duyên, dù thế nào đau đớn người cũng có thể tỉnh táo lại được!
Thiền Thanh khó nhọc ngồi dậy nhìn hắn.
Lưu Triệt bắt đầu nói, giọng mảnh khảnh, rợn rạo bởi những lần dùng lưỡi nắn chỉnh lại cơ hàm giả:
"Hai ta không biết nhau nhưng những ngày này ta đã nghe đủ về người, cũng như ngươi đã nghe đủ về ta. Dù sao, hai ta đều phải gánh cùng một loại tội, một loại trách nghiệm, Tội Tổ Tông."
"Giống ngươi, ta sinh ra phụ mẫu đã biết ăn thịt người, mà lại nhặt được Tiên duyên mới biết hoá ra thịt người còn có một cách ăn khác...Ha ha ha, ta vừa nhớ tới một chuyện cười. Ngươi biết loài chuột lang sẽ ăn con mình nếu nó cảm thấy áp lực không? Có bao giờ nghĩ nếu nó biết suy nghĩ, biết nói như chúng ta thì nó sẽ làm gì không?
Thiền Thanh nhíu mày lắc đầu, đầu giữ nguyên trên cổ, nhưng đưa tay ra hoa hoa biểu thị không biết.
"Nó sẽ vẫn ăn tiếp..."
Lưu Triệt bắt đầu ho ra búng máu, sụp xuống nửa bên sườn kia mối lần hít thở đều hóm vào như bị người đánh, bên trong đã không có xương, chỉ thuần một cái túi da mà thôi. Hắn nhớ về ngày trước. Hắn nhìn Thiền Thanh và nhớ ra thịt hài tử ngon nhất, là phụ thân hắn thích nhất!
Hắn đã thay phụ thân ra ngoài dụ dỗ về không thiếu hài tử...
Đột nhiên, Lưu Triệt nhảy một cái, cách ngang phòng mà bay tới chỗ Thiền Thanh nằm, như con chuột bị dồn vào góc tường mà làm ra cuối cùng phản kháng về phía mèo, hắn bốc lên, tươi sống mà ăn cắn xuống đầu vai Thiền Thanh!
Hài tử hét lên thê thảm, gọi hắn giật mình tỉnh ra.
Nhưng trong điệu bộ điên cuồng vừa rồi, cũng ẩn chứa bài kiểm tra cuối cùng của hắn, coi như hài tử thật sự là cái người tu hành giả dạng, vậy cũng phải đủ ác với chính mình, đủ che đi để không nhận ra, đủ để tôn trọng hắn!
Lưu Triệt nuốt xuống khối thịt, sửa lại răng giả, cười nói:
"Có bao giờ nghĩ vì sao hắn lại đưa ngươi cho ta?"
"Hắn sỉ nhục ta!"
Lời này không đầu không đuôi, bởi chỉ có Lưu Triệt mới hiểu, hắn tin đây là Á Nam Giả Nhượng muốn cùng hắn đánh một ván cờ cuối, mà bàn cờ là hạ tại trên thân hài tử!
Cược xem Lưu Triệt có thể dùng Thiền Thanh tới tác oai tác quái, trở thành ý chí kéo dài của hắn, thay hắn trả thù Á Nam gia!
Mà để hài tử có đủ sức lực cắn lại Á Nam gia một ngụm, hắn Lưu Triệt duy nhất có thể cho hắn cũng là cái kia Tiên duyên rồi!
Đây mới là chân chính Dương mưu, mở toang cửa nhà mời người vào cục!
Giờ hắn đã định xuống sẽ nói cho hài tử Tiên duyên, nhưng công phu mặt ngoài vẫn phải làm đủ!
Lưu Triệt nhìn xem hài tử đã ngậm miệng lại, cúi đầu dò xét vết cắn, như nghĩ có nên hay không cắt nối những thớ thịt mà vết cắn không hết, vẫn còn chăng ngang nối với nhau như một sợi chỉ kia, hắn lại càng hài lòng. Bởi coi như ngày sau hài tử quên hắn, vết sẹo sẽ nhắc cho hắn nhớ, mỗi lúc chuyển mùa ngứa ngáy ê buốt, mỗi lúc so vai muốn bàng quan không để ý!
Thịt hài tử ngon, nếu như không có nhiều xương nhỏ giắt dăng như xương cá.
Thiền Thanh non nớt trên mặt chưa rút đi, hận hận nói:
"Ta muốn ngươi chết..."
Lưu Triệt lắc đầu:
"Thù này ngươi chỉ có thể tính lên đầu Á Nam gia, nếu không có ta, cái này nhà ngục vẫn như cũ sẽ cắn ngươi một ngụm, mà lại không chỉ dừng ở đầu vai..."
Hắn lấn ấy ra một chiếc vòng cổ, một sợi chỉ xuyên qua ba mươi hai chiếc răng, đầu gân đã biến đen, đều là những chiếc răng còn nguyên vẹn, cười nói:
"Ta có hai món quà tặng ngươi."
Đăng bởi | joner123 |
Thời gian |